Nhạc sĩ Ngọc Đại

>> Nghe nhạc online của nhạc sỹ Ngọc Đại <<

Cỏ Trắng

Em ngồi đây trên cỏ xanh Nhưng em thấy quanh mình là cỏ trắng Em ngồi đây trên cỏ xanh Cỏ trắng ngập nắng Em thở, ước mình, ước gì được như cỏ trắng Em thở, như khói sương mong manh Em chờ một người chưa hề biết mặt Chưa hề sóng say Sáng nay cỏ trắng, sáng ...

Tắm Đêm

Quả ươm đầu cành Núp lá xanh đầu cành Mắt lá ngái ngủ Gió thổi chòng chành Mắt lá ngái ngủ Trăng lên, cái nắng cầu ao ra hóng mát Trăng lên, trăng mỏi mắt nhìn em tắm đêm Trăng lên, trăng thỏa thích nhìn em tắm đêm ...

Nhật Thực

Cắn dập cuống chiều Bốn bề gió thốc Nắng đen mặt người đất như ngừng thở Em vẫn tìm anh mà Giữa ngày nắng tắt mà Hơi thở cóng lạnh giữa hè đường đi ư mù mịt Em nhìn bằng tim anh đừng đi nữa! Ngày thì nhật thực Đêm ...

Đừng Hát Tình Ca Du Mục Nữa

Bước chân thu chậm hơn lá rơi Nỗi đam mê tấu lời khẩn cầu Ta đi bằng bước chân thu Đáy tim lắng buồn lẻ! Gió thổi vàng áo phố Mỏng giấc mờ heo may Bước chân thu chậm hơn chậm hơn Ta điên lời khẩn cầu Lại có tiếng ...

Cuối Đêm

Cuối cùng bóng tối đang xõa dài tay với Không có anh kề bên mình, thiếu vắng anh Đã nhiều rồi ngủ mê Em không có anh những ngày đông giá lạnh mùa Một mình cháy đỏ ngọn đèn lắt lay Quên làm sao hơi ấm Quên nồng nàn của anh Bóng xanh chồi bông hoa cúc ...

Dệt Tầm Gai

Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh. Bàn tay lã chã trầy sướt nụ gai đớn đau. Về đi anh (ừ hư). Ngày dài cả hơn một mùa (ơ hờ). Cài then em (ừ hư). Cài những ngón tay trầy sướt của em bằng anh (ư hừ). ...

Cánh Diều

Cánh diều tuổi thơ mang nắng gió chở ước mơ tôi Lấm bùn, chơi vơi Giữa hoàng hôn tím ngắt trời sao rơi Một thời ngửa cổ khát khao, ta hiểu chi Một thời sợi dây diều ngắt cụt ừ hứ. Một chiều ngọn gió nào hẫng hụt Diều ơi ...

Hoa Gạo

Xa xôi trong tình người lã chã hoa gạo Em nhập nhòe chạy trong mưa đêm Anh lập lòe đi tìm hoa gạo Thu về nhành hoa ven hồ lẫm thẫm sương Tiếng mưa rơi rơi, đom đóm lập loè cháy lên lần cuối trời trôi Lần cuối rồi, thôi nhé thu buồn Ở lưng trời ...

Hết Duyên

Còn duyên ngườI đón, kẻ đưa ngườI đón môi cười ngất say Giờ hết duyên rồi, một mùa gió cứ heo may cơn lá đổ Con dế ngủ mê, đậu bờ cỏ đá Anh, vó ngựa hoang, vẫn cưỡi gió tung bờm Đâu chỉ mình em, không còn ai tất cả Trên đời này, em Sáng ...

Phía Ngày Nắng Tắt

Phía ngày nắng tắt Nỗi buồn nhiều như gió Em ước được thả lên trời Như bóng bay! Đã nhiều rồi tìm anh, Em không nhớ đã tìm gặp anh, Biết bao lần rồi? Một mình vỡ oà, Chiều vàng lắt lay. Khi anh đẩy em bằng mắt Trăng vừa ...