Nhạc sĩ Lã Văn Cường
>> Nghe nhạc online của nhạc sỹ Lã Văn Cường <<
Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoang Sống kiếp lang thang, dạo chơi khắp núi rừng Rũ lá rơi vàng, về thăm biển mênh mông Vượt ngọn sóng dâng tràn Ta là gió trên ngàn. Ôi phải chi ta là con suối sông kia Sống kiếp giang hồ, dạo ...
Anh yêu em, tình yêu dữ dội nồng nàn Anh yêu em, tình say đắm trong huy hoàng Khi hạnh phúc dâng đầy, lạc bước thiên đường thần tiên Em vội vã xa rời, từ giã âm thầm tình anh Còn lại dấu chân chim hằn lên mi mắt muộn ...
Đưa anh ngón út anh cầm Cái ngón nhỏ xíu mà em giấu hoài Không đưa anh nắm bàn tay Anh đưa lên mũi hỏi ai bắt đền Bắt đền thì quá vô duyên Ông trời cũng sợ, ai nhìn cũng ngơ Yêu nhau nào có tội đâu Thấy trên tay ...
Rồi có lúc bỗng ta yêu mối tình thơ Rồi có lúc bỗng nhiên ta nhiều ước mơ Tình trăm năm tim son sắt vui đợi chờ Tình vô biên yêu thắm thiết không phai mờ Anh cùng em đắm say ngẩn ngơ Anh nhìn em dấu yêu vô bờ ...
Theo lối mòn lần tìm đến vưòn yêu Lối cỏ mọc đầy rêu phong phủ mờ Em thẫn thờ tự dưng như muốn khóc Dấu ân tình ngày nào đã nhạt phai Bao yêu thương nâng niu mãi đắng cay Em luôn luôn mang theo trong giấc mơ, Nay tan ...
Lời ca buồn lời ca đau lời cho nhau biết gửi nơi đâu Em đi biệt làm sao em thấu em lên trời làm sao tôi mong Nên tôi đành tôi đành để lời ca đi rong Nên tôi đành tôi đành giũ lời ca trong tim Lời ca buồn ...
Đêm về, đêm rộng mênh mông Em thiếu anh, em thiếu vô cùng Một mình chìm đắm trong nỗi nhớ Khát khao tuyệt vọng chờ anh Đêm về, đêm dài lê thê Em nhớ anh quay quắt não nề Dặn lòng rượu đào say giấc ngủ Dáng anh chập chờn ...
Vó câu tìm lối về Miền xanh xưa ấp yêu ngàn câu thề Thời liệt oanh gió tưng bừng đê mê Bụi đông bay cỏ nghiêng mình lê thê Vó câu về với rừng Vó câu rộn tưng bừng Trời mênh mông cất cao giọng hí, hí ... yeah yeah .. Xin vẫy tay chào Thành Đô Chân ...
Em bây giờ còn đấy bây giờ nhìn thấy phấn son nhạt phai Có tiếc kỷ niệm cũ dấu yêu ngày ấy cũng phôi pha rồi Còn chịu đựng chơi vơi, gọi tình buồn chao ôi Em bây giờ nhịp sóng vẫn như dòng thác cuốn phăng đời tôi Em ...