Truyện Nguyễn Nhật Ánh
Chương 1 HỒI CÒN NHỎ, NHỎ XÍU, TÔI KHÔNG CÓ bạn gái . Suốt ngày tôi chỉ chơi với ... mẹ tôi và bà nội tôi . Mẹ tôi rất thương tôi nhưng vìmẹ sợ ba nên ít khi mẹ che chở được tôi trước những trận đòn của ba tôi ...
Chương 1 Trước nhà bà nội tôi có một cây bàng cao thật cao . Mỗi lần về thăm nội, khi chiếc xe gobel của ba tôi ngoặt quanh cái giếng đá đầu làng, bao giờ tôi cũng nhấp nhổm ở yên sau và hồi hộp ngước mắt trông lên. So ...
Chương 1: Ăn cơm xong, Quý ròm chưa kịp uống nước, nhỏ Diệp đã cầm khuỷu tay nó giật giật: - Lẹ lên anh! - Từ từ đã! - Trễ giờ rồi! - Nhỏ Diệp nhăn nhó, vừa nói nó vừa liếc đồng hồ trên tường. Ba nói: - Chưa đâu! Tám giờ người ta mới ...
Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu . Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi . Ai mà lường trước được những việc thần ...
Chương 1 Những buổi trưa ở thôn quê bao giờ cũng yên tĩnh kỳ lạ. Trên chiếc võng gai bắc giữa gốc khế và gốc ổi sau vườn, Tiểu Long và Quý Ròm đang thiêm thiếp ngủ, sách úp trên mặt. Hai đứa nằm ngược đầu, gác chân lên nhau mà chẳng ...
Chương 1 Dường như khi trở thành một chàng trai mười tám tuổi, không chú bé nào là không phấn khởi . Đối với tôi cũng vậy, đó là một ngày kỳ diệu vô cùng. Tôi còn nhớ trước đó hai năm, khi một đứa bạn cùng lớp hí hửng khoe : ...
Chương 1 Hồi nhỏ tôi khác xa bây giờ . Nói một cách khác, hồi nhỏ tôi ngon lành hơn bây giờ nhiều . Hồi đó, muốn chơi với đứa con gái nào, tôi làm quen một cái "rụp", gọn ơ . Chỉ có sau này, khi lớn lên, tôi mới mắc cái ...
Mọi chuyện đều bắt đầu từ cái tính ưa bay nhảy của tôi. Từ xưa đến giờ, hai chân tôi đố có mà ở yên được một chỗ. Hồi nhỏ đi chơi, bao giờ tôi cũng mò về nhà sau giờ cơm. Trăm lần y một, thật là tài! Còn ...
Chương 1 Không biết các bạn thế nào, chứ tôi thì tôi chưa từng lo cho ai bao giờ. Tôi lo cho chính tôi còn chưa xong nữa là. Thật đúng hệt như má tôi nhận xét: - Thân mày, mày còn không biết lo, chẳng hiểu khi lớn lên mày làm ...
Chương 1 - Đỗ Lễ! Mày làm sao thế hả? Khi Đỗ Lễ để lọt lưới đến quả thứ bảy thì đội trưởng Tiểu Long không nhịn được, quát lên the thé. Chưa bao giờ Tiểu Long thấy Đỗ Lễ bắt gôn tệ như bữa nay. Mà đối thủ có phải hùng mạnh ...