Đọc truyện Lợi lộc so với sự thành đạt
Trong cuốn sách này, tôi muốn nói về vấn làm nên một cuộc sống tốt đẹp. ở Triều Tiên việc hỏi thăm nhau về cuộc sống là điều rất phổ biến. Tôi có ấn tượng là trong xã hội Triều Tiên hiện nay, tiêu chuẩn để quyết định xem ai đó sống có khá hay không chủ yếu dựa vào của cải của họ mà thôi. Tôi có ấn tượng này là do những câu nói rất thường được mọi người sử dụng khi để nói về một ai đó. "ồ vâng. Ông ấy giàu lắm" hoặc "ồ không, anh ta rất nghèo". Quả tình tôi rất thất vọng khi thấy tiêu chuẩn xã hội cho một cuộc sống chỉ dựa độc trên một tiêu chuẩn là vật chất.
Dĩ nhiên con người ta cần được sống đầy đủ về mặt vật chất, nhưng theo tôi biết thì sự tích lũy của cải một mình nó không làm nên được cuộc sống tốt đẹp. Gom góp của cải có thể là cách thức để trở nên giàu có, nhưng đó không phải là một cuộc sống tốt đẹp. Vì sao tôi lại nghĩ như thế? Vì trong con người, tinh thần rất quan trọng, nếu thiếu nó thì dù đầy đủ mấy cuộc sống của chúng ta cũng không thể gọi là cuộc sống tốt đẹp được.
Có những thương nhân tiến hành kinh doanh là để tích lũy tài sản cho riêng mình, và đó là động cơ duy nhất của họ. Kết quả là họ luôn luôn bận rộn lo lắng đến số của cải của họ. Mặt khác, có những thương nhân chỉ kinh doanh để thành đạt mà thôi, họ sống vì niềm vui và tình yêu đôi với quá trình tiến đến sự thành đạt mỹ mãn. Không thể chối cãi được rằng mục đích của kinh doanh là làm ra tiền bạc, nhưng tôi nghĩ rằng một công ty không nên tồn tại chỉ vì lợi nhuận.
Cũng tương tự như vậy có những công ty tồn tại chỉ vì lợi nhuận và có những công ty tồn tại chỉ vì sự thành công, có những cá nhân sống vì những lợi lộc vật chất và những cá nhân sống vì sự thành đạt mỹ mãn. Ai trong số họ thực sự có cuộc sống tốt đẹp ? Tôi có thể nói thẳng với các bạn rằng những ai sống bám khư khư vào của cải của riêng họ sẽ chẳng bao giờ được thỏa mãn bởi vì lòng tham thì vô đáy. Kiểu tham lam ấy có thể đẩy một kẻ giàu có đã có 99 thứ giết chết người khác dù anh ta chỉ có một thứ để cho hắn đủ 100.
Tôi có thể nói rằng ai chỉ sống vì của cải của mình sẽ chẳng bao giờ biết được niềm vui, hạnh phúc đích thực, bởi vì bản tính của sự tham lam vật chất là không có giới hạn. Chẳng hạn một người làm việc chăm chỉ trong một thời gian dài cuối cùng gom góp mua được căn nhà, được nhà, anh ta trở nên giàu có hơn và anh ta sẽ sung sướng trong một thời gian, nhưng sau đó anh ta lại nhận ra là có nhiều ngôi nhà lớn hơn và tốt hơn ở xung quanh, và bản chất tham lam vật chất thường tình khiến cho anh ta sẽ muốn có một ngôi nhà to hơn và tốt hơn. Lòng tham thì vô đáy, và người ta sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc nếu cứ mãi lo lắng đến của cải. Một cuộc sống với quá nhiều sự không thỏa mãn và lòng tham lam sẽ chẳng biết đến niềm vui, sự thanh thản. Tôi thực lòng tin rằng không thể tìm được mục đích của cuộc sống trong việc tích lũy của cải. Thật là ngốc nghếch khi đem khoe khoang những tài sản mà bạn có bởi vì điều đó có nghĩa là bạn chẳng còn gì khác đề mà khoe. Nếu có điều gì đáng khoe về những của cải đó thì đó phải là chất lượng của chúng và cách thức anh sử dụng chúng ra sao chứ không phải là số lượng. Ai mà tích luỹ được một gia tài lớn nhưng vẫn chẳng biết cách sử dụng nó vì người khác thì là người nghèo chứ không giàu. Người nào ít nhiều biết cách sử dụng của cải vì lợi ích của người khác mới là người giàu có và hạnh phúc thực sự. Tôi nghĩ rằng một người có giàu thực hay không phụ thuộc vào cách thức anh ta sử dụng cái mà mình có như thế nào. Nghĩ xa hơn nữa, bạn đừng bao giờ coi trọng chuyện tiền bạc hay của cái của bạn ngang với bản thân bạn. Nghĩ như thế sẽ sinh lòng tham muốn trở nên giàu hơn và nhiều của cải hơn. Mà như chúng ta cũng đã biết lòng tham không nhưng khôngbiết đến sự thỏa mãn mà còn có thể dẫn đến những hành vi trái với luân thường đạo lý.
Giáo lý đạo Cơ Đốc có nói về "ý nghĩa của sự quản thủ", ý nghĩa đó là bất cứ thứ gì anh có trong cuộc đời này đều không phải là của anh mà là cái được ủy thác cho anh, cái mà đối với nó anh chỉ là người quản thủ. Cùng với nó là trách nhiệm chăm nom cái gì anh có và sử dụng nó một cách thích đáng cho những người khác. Tôi thích ý nghĩa về người quản thủ này của đạo Thiên Chúa. Con người bị giới hạn theo nghĩa là cho dù toàn thể nhân loại có chết đi chăng nữa thì vạn vật vẫn tiếp tục vĩnh viễn. Và cái mà bạn coi là của bạn vĩnh viễn sẽ thuộc về một ai