Đọc truyện Tất cả chúng ta đều là người Triều Tiên

Tôi không hiểu tại sao lại có vấn đề địa phương chủ nghĩa ở Triều Tiên. Tôi là người Tnều Tiên gốc gác của tôi ở đảo Cheju, phía nam tỉnh Cholla. Cha tôi được sinh ra ở đó và là thống đốc thứ hai của đảo. Vì vậy theo nghĩa nào đó tôi là người Honam.
Tôi sinh ra ở khu Pongsan của Taegu, tôi học tiểu học ở đó và chúng tôi chạy từ Seoul trở về Taegu trong cuộc chiến tranh. Vì vậy chạy theo một nghĩa khác thì tôi là người Yongnam.
Tôi lớn lên ở Seoul, học phổ thông Trung học và đại học ở đó. Vì thế xét theo một nghĩa khác nữa thì tôi là ngưòi Seoul.
Vấn đề là tôi không có nghiêng về bất cứ vùng nào. Tôi là người Triều Tiên. Đó là một quốc gia nhỏ bé, tất cả chúng ta đều là người Triều Tiên và đều nói tiếng Triều Tiên. ở mỗi tỉnh có người thích đá cầu có người không, có người thích nói thẳng ra ngoài có người thích sống nội tâm, có người thích nhạc cổ điển lại có người thích nhạc pop, có người là bà con với nhau lại có người không. Có sự khác biệt trong mỗi tỉnh chứ không cần phải giữa hai tỉnh.
Không có hai người nào giống nhau, tuy nhiên nếu bạn nhìn cho kỹ thì bạn sẽ thấy rằng ở những lãnh vực chính quan trọng thì tất cả chúng ta đều giống nhau. Vì vậy nếu trước tiên bạn chú tâm tới sự giống nhau chứ không phải sự cách biệt thì bạn sẽ đi tới chỗ kính trọng những sự khác biệt mang tính cá nhân. Nhưng bạn sẽ gặp rắc rối khi sử dụng những khác biệt mang tính cá nhân làm phương tiện để so sánh. Sự khác biệt giữa chúng ta chỉ để chứng tỏ có nhiều loại người trên thế giới chứ không gì khác. Và nếu dùng nhưng sự khác biệt này làm cái cớ cho sự phân biệt thì thật là mọi rợ và cũng chẳng khác gì hơn sự phân biệt của Hitler chống lại người Do Thái. Trong một xã hội lành mạnh thì người ta kính trọng sự khác biệt của nhau.
Trong xã hội chúng ta không nên có sự phân biệt: tuy nhiên với tư cách là thành viên của một thế hệ đang có sự phân biệt địa phương về mặt xã hội cũng như về mặt chính trị. Khi tôi hỏi các bạn thanh niên về thành kiến địa phương thì họ nói rằng họ nghĩ vậy là do các bậc cha mẹ. Điều này làm tôi nghĩ rằng các bậc cha mẹ chẳng có gì truyền đạt cho con cái mình cả trừ những thành kiến địa phương đáng hổ thẹn này.
Vì vậy các bạn trẻ sẽ phải tha thứ cho các bậc cha mẹ là đã cố gắng truyền cho con cái mình cái phong tục đáng buồn là phân biệt địa phương, tương phản và hục hặc giữa các vùng vào lúc mà chúng ta cần phải hoà hợp, thống nhất với nhau hơn bao giờ hết. Tự mình giải thoát khỏi những thành kiến như vậy là hoàn toàn tuỳ thuộc vào các bạn trẻ. Các bạn sẽ là thế hệ đầu tiên của nước Triều Tiên tân tiến, vì vậy hãy gạt bỏ hết những xung đột, hục hặc và phân biệt; hãy dồn năng lực vào sự thống nhất, hoà hợp, đoàn kết. Để làm được điều này, bạn phải từ bỏ khái niệm "tôi" để chọn lấy cách nghĩ lớn hơn là "chúng tôi". Sự phân biệt có được là do cách tiếp cận coi mình là trung tâm trong cuộc sống, nhưng sự phân biệt này sẽ được để lại thành sự kính trọng cá nhân mang tính lành mạnh khi tạm suy nghĩ từ góc độ của tập thể. Cách suy nghĩ coi mình là trung tâm sẽ dẫn tới sự ích kỷ và biên giới là hục hặc và đối chọi với những người khác. Tuy nhiên khi bạn suy nghĩ về "chúng tôi" thay vì "tôi" thì bạn có thể mở cánh cửa với sự vị tha và bạn thiết lập được những mối quan hệ cho cả hai bên.
Nếu bạn ra nước ngoài thì bạn sẽ mở mắt ra rộng hơn và nhận thức được đầy đủ hơn chữ "chúng tôi", và bạn sẽ nhận thức được sự ngu xuẩn của tính ích kỷ và tính tự coi mình là trung tâm. Thành kiến địa phương xuất phát từ đầu óc giống như là ếch ngồi đáy giếng chứ không phải xuất phát từ những ai có nhãn quan khoáng đạt về cuộc sống.
ở Daewoo chúng tôi không có vấn đề để phân biệt địa phương vì điều ấy không cần thiết, không cần thiết bởi vì chúng tôi luôn luôn hướng về thế giới. Khi bạn sang nước ngoài thì bạn sẽ nhận thấy là tính phân biệt địa phương là điều vớ vẩn và sẽ nhận thấy rằng tất cả chúng ta đều là người Triều Tiên. Khi bạn gặp một người Triều Tiên khác ở nước ngoài thì bạn sẽ mỉm một nụ cười tươi thắm và bắt tay nồng nhiệt dù người đó thuộc tỉnh nào đi nữa. Lúc ấy khái niệm tỉnh không có nghĩa gì cả.
Tôi nghĩ rằng những thành kiến địa phương này có thể sẽ chấm dứt được bằng một số chương trình. Chẳng hạn việc trao đổi sinh viên cho họ sống với gia đình ở những tỉnh khác trong các kỳ nghỉ. ở một cách khác để làm mất thành kiến địa phương là khuyến khích mọi người thuộc các tỉnh khác nhau lập gia đình, nhất là giữa các tỉnh Kyongsang và Cholla. Nếu những

>> Nghe truyện online Tất cả chúng ta đều là người Triều Tiên <<