Đọc truyện Chờ duyên

Gia đình tôi gốc miền trung, nhưng sống lưu lạc ở nhiều tỉnh trong nam... Do nhiều  nguyên  nhân  không  rõ,  đến  một  lúc  nào  đó,  những  người  con  trai  trong nhà đã lấy VỢ, ĐI Ở RIÊNG GẦN HẾT, CHỈ TRỪ CẬU ÚT MỘT (NGHĨA LÀ THỨ MƯỜI MỘT) TỪ lúc đi bộ đội về siêng năng chơi trò kết bạn tâm thư, nhà còn trưu trứu bốn cô con gái lớn tuổi chưa chồng... Ông giám đốc của chị Năm tôi tuyên bố đi từ bắc chí nam chưa thấy nhà nào ế luôn cả bốn cô như vậy... Nhiều người  biết  cảnh  tình  này  thì  buông  gọn:  "Tại  kén  quá  mà!"  Lá  số  tử  vi  của  chị Sáu tôi thì lý giải rằng huyệt đạo của ông cố ngoại ngoài huyện X. của chúng tôi cần phải cải táng lại... Các cậu tôi thì nghi ngờ "con gái nhờ đức cha", chẳng biết trong quá khứ cha tôi có gieo một nhân gì nặng nề không mà giờ này con gái lãnh quả...

Công bình mà nói, dưới mắt chúng tôi, cha mẹ chúng tôi là người hiền lành, chưa đi gạt ai nếu không muốn nói là chỉ có chuyện ngược lại... Mấy anh em tôi cũng không có ai làm chuyện gì ác đức. Có lẽ vì gia đình chúng tôi cứ phải dời cư,  thấy  tiền  của  vật  chất  tán  rồi  tụ,  chứng  kiến  nhiều  cảnh  đời  chìm  nổi,  nên nhìn cái gì cũng trông ra cõi tạm phù du.

Với những người bà con miền trung nhìn vào thì gia đình này bị một cái nhục lớn... Chính họ cũng thắc mắc sao bốn con nhỏ đó công dung ngôn hạnh không kém ai, nhan sắc trên trung bình, tính tình vui vẻ, có học vấn, lợi tức tương đối đủ  sống,  đó  là  chưa  kể  chuyện  vá  may  nấu  nướng  quán  xuyến  việc  nhà  cũng thuộc vào loại khá... Ðiều đáng nói là chuyện bốn chị em tôi chưa lấy chồng làm xốn xang các bà o, ông chú hơn là chính chúng tôi... Trong dòng họ tôi, đa số đều  lo  dựng  vợ  gả  chồng,  làm  mai  kiếm  mối  cho  đám  cháu,  con  rất  sớm...  Cỡ bằng tuổi tôi, trong họ đã có người đã làm sui. Gia đình tôi thoát khỏi thông lệ này có lẽ vì cha tôi sống tách khỏi dòng họ khi còn trai trẻ... Còn bốn chị em tôi, như  những  người  thức  quá  12  giờ  khuya  thường  hết  nghe  buồn  ngủ,  giờ  này chúng tôi không còn coi chuyện lập gia đình là quan trọng, chỉ ý thức một điều là tuy không nói ra nhưng mẹ tôi cũng buồn ngầm... Mẹ tôi sống đơn giản, không cần  tiền  bạc,  miếng  ăn,  áo  mặc.  Nếu  có  đứa  nào  lấy  được  chồng,  có  lẽ  đó  là cách báo hiếu lớn nhất cho mẹ vui...

Ðến  năm  vừa  rồi  thì  những  người  bà  con  chuyên  làm  mai  của  họ  chúng  tôi quyết  không  chịu  thua.  Họ  tuyên  bố,  có  nhiều  cô  gái  dị  dạng  hơn,  nghèo  cực hơn, bất tài vô tướng hơn, nhưng khi họ ra tay là xong hết. Luôn luôn có những cái vung nọ để úp cho những cái nồi đó. Trời sinh Chí Phèo, bao giờ cũng chuẩn bị cho một Thị Nở đi kèm. Chúng tôi bấm tay nhau, chống mắt coi họ trổ tài. Bốn chị em chuẩn bị những phần thưởng xứng đáng để thưởng cho người làm mai thành công trước và đứa nào lấy chồng sớm nhất.

Không hẹn mà bốn chị em tôi được làm mai theo thứ tự lớn trước, nhỏ sau.

Ðầu  tiên, bà vợ sau của cậu Mười Thảnh lo giải quyết cho chị Năm tôi trước. Bà dắt tới một anh chàng khá điển trai, ở trọ cạnh nhà bà, tánh nết ôn hòa nhu thuận,  biết  ăn  BIẾT  Ở  LẮM,  TÊN  GỌI  LÀ  NAM...  Ở  NHÀ  TÔI,  ANH  NAM  NÓI CHUYỆN RA VẺ CÓ TRI THỨC VÀ VĂN HÓA LẮM khiến ai cũng an tâm... Chỉ có chú  Bang,  chuyên  xem  tướng  thì  cứ  sợ  khuôn  mặt  xương  xương,  mắt  sâu,  má hơi hóp của anh này, ngó bộ túc trí đa mưu không phải tay vừa.

Sau một thời gian tới lui tìm hiểu, ngày đám cưới giữa anh Nam và chị Năm được ấn định. Ba đứa còn lại thấy mọi chuyện đều lạc quan. Lấy chồng hóa ra đâu có khó!

Bà chị thứ Sáu của tôi thì được ông anh họ Hữu Tri giới thiệu cho một người bạn  chết  vợ  trong  thời  gian  ở  trong  chiến  khu...  Anh  ta  tên  Quới,  có  hai  con riêng, đang ở nhờ NHÀ VỢ CŨ... ANH CŨNG NÓI VÀO CHO XONG... Ờ, THÌ MÌNH LỚN TUỔI RỒI, SINH NỞ KHÓ KHĂN. NAY KHÔNG CẦN SINH lại có con nuôi. Tụi nó không sợ cảnh dì ghẻ thì thôi, mắc chi mình lo chuyện con chồng...

Mới quý một mà đã gần xong được hai đám. Phải nói là niềm vui đó giúp ba tôi  kéo  dài  hơn  cuộc  sống  mà  căn  bệnh  lẽ  ra  đã  kéo  ông  đi  trước  đó  mấy tháng... Chúng tôi, trước đây thường giễu cợt những người làm mai, giờ thấy cha mẹ vui nên cũng vui lây, ít ra họ cũng đem lại một lợi ích tinh thần nào đó.

Phần tôi thì có phần khó khăn hơn hai chị. Tôi làm nghề đi dạy. Thỉnh thoảng có viết lách chút đỉnh cho vui. Ðàn ông hình như chẳng thích lắm những người vợ  bày  đặt  rành  rẽ  tâm  lý  người  đời,  trong  đó  có  mình...  Tôi  cũng  không  thấy hào hứng lắm trong những buổi tốn thì giờ tiếp những người tới coi mặt mình... Tội nghiệp những ông chú, bà o gắng gỏi làm mai cho tôi... Từ hồi nhỏ xíu tôi đã bị

>> Nghe truyện online Chờ duyên <<