Đọc truyện Hồn Ma Trong Bệnh Viện

Khi tôi đến thật gần, mùi hoa lài càng thơm tho làm tôi thấy lòng mình thật là an tĩnh, tôi nhẹ
nhàng hỏi:
- Xin lỗi .... có gì làm cho .... chị không vui, phải không?

Nàng từ từ ngẩng đầu lên thật chậm, nhìn tôi, tôi thấy mặt đất chung quanh tôi hơi rún động,
tôi đứng không vững lắm, vì trước mặt tôi là 1 người con gái đẹp tuyệt vời, tuổi  chừng hai mươi, đôi mắt nàng thật buồn, màu đen huyền lóng lánh như đang chứa đựng cả ngàn vì sao
lạc lõng lấp lánh trên trời cao, hai hàng lông mi dài đen, cong vút, rất ít khi thấy ở những cô gái Việt Nam, da mặt nàng trắng mịn màng, tôi chưa từng thấy ai không đánh phấn mà trắng
như vậy bao giờ, nhưng đôi môi thì hơi nhạt màu như người thiếu máu, có lẽ nàng đang bị lao phổi nên phải vào đây chửa trị chăng?  Những sợi tóc rối vương vấn trên vầng trán cao, một
vài sợi dính vào bên má hình như còn thấm nước mắt của nàng, có lẽ nàng đã ngồi đây khóc
lâu lắm rồi. Nàng chỉ nhìn tôi 1 chút rồi lại cuối xuống thút thít khóc, khi nảy tiếng khóc làm
tôi xót xa một thì bây giờ tiếng khóc làm tôi đau đớn gấp mười lần, nhìn đôi vai gầy nho nhỏ
run run dưới làn lụa trắng, mà ruột gan tôi như bị xé rách tơi bời. Tôi buồn quá, đứng lặng yên không biết nói gì, không gian quanh tôi tưởng chừng như bị đông thành băng giá, lạnh lẽo
cứng ngắt tự ngàn năm như những tảng băng ở 2 cực địa cầu, chừng 1 lúc lâu cố moi trong đầu óc ra những câu văn trong các cuốn tiểu thuyết tình cảm mà tôi đã đọc hồi còn nhỏ, tôi mới mở miệng nói được 1 câu:
- Thưa cô, tôi có thể làm gì được cho cô không?

Cô chỉ lắc đầu nhè nhẹ để những sợi tóc dài phất phơ nghiêng ngã, mà không nói gì. Thấy
người ta đau khổ quá thì tôi chợt nổi máu anh hùng lên để giúp đời, nên tôi trở nên dạn dĩ hẳn
ra, đầu óc sáng suốt trở lại, tôi khuyên lơn nàng:
-Cô về gường nằm nghĩ đi, đừng ở ngoài này lâu, sương khuya lạnh lắm, coi chừng bị bệnh khổ lắm đó.

Khi đó nàng mới nói, giọng của nàng thật êm, thật nhẹ nhưng rất buồn:
-Em đâu có giường mà đi nằm nghĩ. Em có còn gì nữa đâu. Anh Bình ơi, em đã chết rồi.

Khi đó tôi choáng váng muốn ngộp thở, thấy cả người lao đao, đứng không vững. không phải
vì sợ nàng nhát ma tôi, cho đến giờ phút đó thì đối với tôi thế gian này vẫn không thể nào có chuyện ma quỷ được, tôi còn cười thầm trong bụng vì cô này nhè tôi mà làm bộ nhát ma thì quả thật đã chọn lầm người, tôi không nhát ma cô là may phước lắm rồi. Tôi choáng váng là
vì không biết tại sao giửa đêm khuya khoắt lại có 1 người con gái đẹp như tiên nga giáng thế
này, tự dưng lại biết tên mình. Tôi bỏ qua chuyện ma quỷ lẩm cẩm, vội vàng hỏi tên của cô là
gì, làm sao cô lại biết tên tôi?

- Em tên là Lài, Trương Thị Lài, đang học đại học Văn Khoa năm thứ nhất thì bị bệnh, nên nằm trong khu nữ sinh viên cả tháng nay để chửa bệnh. Thấy anh thường vào thăm anh Trung, bạn của anh, nằm bên khu nam sinh viên mà anh Trung hay qua đàn cho tụi em hát nên quen, anh Trung nói anh hiền lắm nên tụi em để ý mà biết tên anh.

- Ðừng có tin ảnh, anh dữ như ... cọp chớ hiền gì. Nè, mà tại sao em khóc? Sao khuya khoắc
rồi mà lại ra đây có 1 mình, không sợ ma sao? Trời lạnh như vầy mà không mặc áo ấm, lỡ bị
bịnh thì sao. Em ngồi ở đây từ hồi nào? Có đói bụng hông, anh mang bánh ra cho ăn. Bệnh viện này có ma nhiều lắm đó nghen, muốn anh kể vài chuyện cho nghe hông. Cho anh ngồi
xuống được không, suốt đêm nay, đứng với đi không mõi chân quá rồi, mà em đem hoa lài vô
đây làm chi vậy? Anh thích hoa lài lắm, mùi thơm dễ chịu lắm em biết hông.
 

Lài cười khúc khích:
- Anh hỏi gì mà nhiều dữ vậy, làm sao em trả lời, vậy chớ đố anh biết làm sao em khóc.
- Con gái thì cái gì cũng khóc được, làm sao anh biết mà trả lời.
- Vậy chớ con trai mấy anh khóc ít lắm hả ?
- Dễ ợt, chỉ có 3 thứ làm con trai khóc thôi. Thứ nhất là thi rớt, thứ nhì là mất xe, thứ ba là mất bồ.

Lài chợt cười lớn thành tiếng, tiếng cười của nàng trong trẻo kéo dài như pha lê, làm tôi thấy mừng không tả, chỉ mong nàng đừng trở về trại bệnh nghĩ ngơi theo lời khuyên dại dột của tôi khi nảy, mà tiếp tục ngồi đây nói chuyện với tôi lâu thêm 1 chút nữa. Lài cười hỏi:
- Tại sao mất bồ lại nằm hạng chót ?
- Mất bồ thì có thể kiếm đứa khác, mất xe thì hết hy vọng có tiền mua chiếc nữa, thi rớt thì
phải đi lính không biết ngày nào trở về, mà biết có còn sống không mà quay về, cho nên mất
bồ chỉ được xếp hạng ba. Còn em tại sao mà

>> Nghe truyện online Hồn Ma Trong Bệnh Viện <<

Tới phần: 1 2