Đọc truyện Truyền thuyết hoa Hồng
Truyền thuyết hoa Hồng
Thời giờ thấm thoát thoi đưa, nhưng cô gái vẫn nằm trong vòng tay của chàng trai. Hạnh phúc không phải là cái vĩnh hằng. Gió sớm mai đã lay động những cánh hồng và những người đàn ông cùng đi với họ bắt đầu lo lắng:
- Thôi nào ! - Anh ta nói - Đêm sắp tàn rồi, mà từ đây đến cổng thành đường còn xa.
- Chúng mình đi thôi! - Cô gái nói rất khẽ và áp sát vào người yêu.
Chàng trai bế thốc cô gái lên trên hai cánh tay mạnh mẽ của mình và bế nàng đi với vẻ trìu mến mà chỉ có những người đàn ông mạnh mẽ biết yêu mãnh liệt sâu sắc mới có thể làm được như vậy. Họ đi qua các nẻo vườn hồng, và những bông hồng trắng vẫn vươn lên trong bóng tối để ngó nhìn đôi trai gái và toả hương thơm để quấn lấy họ.
- Chàng nhìn những bông hồng này xem? - Lâyla hỏi người yêu của nàng - Chúng cũng đang giã từ chúng ta. Sẽ không còn thiếp nữa, nhưng những bông hồng này vẫn còn đây, trên mảnh đất này để nhắc nhở mọi người nhớ rằng cả thiếp cũng đã có lúc sống cùng với họ ở chốn này.
Say hạnh phúc chàng trai không hiểu những lời lẽ của Lâyla, chàng vẫn bế nàng đi như một tặng vật quí giá nhất của tạo hóa. Nhưng thế rồi cũng đã qua những vườn hồng. Bức tường thành Ixfakhan sừng sững trong bóng đêm, lạnh lẽo và khắc nghiêt. Hai cánh cổng sắt rít lên nghe rợn người và mở ra trước mặt họ. Đôi tay cô gái lại run lên, tiếng nấc như tắc nghẹn lại nơi cổ họng nàng. Những người đã tiễn chân họ cũng là những người còn trẻ và họ biết rõ giã từ tình yêu là thế nào. Những người cảnh giới quay đi để khỏi chứng kiến cảnh chia ly đau lòng. Sau khi Lâyla và Tikhomir ôm hôn nhau lần cuối, cô gái bứt mình ra khỏi tay người yêu và cúi xuống bụi hồng nhỏ, phía trên có hai bông hoa trắng vừa mới nở đang say đắm nhìn nhau. Lâyla ráng hết sức và bằng hai bàn tay run rẩy nhổ bật tung cả gốc hồng lên. Nhành hoa không muốn xa rời mảnh đất Ixfakhan đã dùng gai cào xước những ngón tay mềm mại của cô gái. Máu nàng đã nhuộm đỏ những bông hồng trắng. Áp chặt nhành hoa vào lồng ngực, Lâyla hôn lên những bông hoa mấy lần rồi như bứt khỏi trái tim, nàng trao cho Tikhomir.
- Chàng hãy cầm lấy khóm hoa này, hỡi cánh chim ưng của em. Hãy trồng nó nơi quê hương chàng. Trong đó có hồn em, nụ cười em đang nở hoa - Hãy để khóm hồng này nhắc chàng nhớ tới em. Mỗi độ xuân sang, vào thời gian mà lần đầu tiên em gặp chàng và yêu chàng, em sẽ cùng hoa đến với chàng. Nếu đau khổ có làm ứ nghẹn trái tim chàng, hãy đến bên hoa. Và mùi thơm của hoa sẽ làm cho lòng chàng dịu vợi, sẽ mang lại sức mạnh cho chàng vượt qua mọi gian truân. Nhưng bây giờ thì chàng hãy cầm lấy cái nhẫn có hình quốc huy này của Sakhơ và chàng hãy trở về Tổ quốc. Chiếc nhẫn sẽ mở đường cho chàng đi đến mọi ngả.
Chàng trai là người cứng rắn, nhưng tình yêu và nỗi khổ của Lâyla đã vò nát trái tim chàng, và chàng đã khóc như một đứa trẻ. Mọi người đứng ở phía bên cũng khóc. Cảm thấy sức mình sắp kiệt Lâyla trở nên vội vã. Nàng vội vã vì chậm trễ lúc này có thể giết chết người yêu và những người giúp nàng.
- Chàng đi đi, ngoài thành ngựa đang chờ chàng! Cô gái khẽ nói - Chàng đi đi và đừng ngoái lại! Tổ quốc chàng xa xôi lắm, nhưng tình yêu của em sẽ giúp chàng và chàng sẽ về tới nơi.
Chàng trai không đủ sức để từ biệt Lâyla. Nhưng lần cuối cùng nhìn vào cặp mắt van lơn của nàng, trong khoảnh khắc chàng nén chặt nỗi đau thương xuống tận đáy lòng và quay đi. Chàng bước lên phía trước mặc dù lòng đau như cắt, tưởng chừng như không đủ sức chịu đựng cái cực hình là không ngoái lại nhìn nàng lần cuối cùng. Nhưng chàng đã không dám phạm lời nàng dặn và chàng đã không ngoái lại, bởi vì chàng biết: ngoái lại tức là sẽ quay trở lại và sẽ không thể rời xa nàng. Và rồi sự thể sẽ ra sao ngoài cái chết khủng khiếp của cả hai. Không, chàng không thể giết chết người yêu của mình.
Cánh cổng thành Ixfakhan nặng nề rít lên một lần nữa. Sau bức tường thành vang lên tiếng vó ngựa phi nước đại và tắt dần trong hoang mạc. Cô gái đưa bàn tay run rẩy lên áp chặt vào môi. Nàng đã uống thuốc độc hay đau khổ đã bẻ gục nàng - không ai biết, nhưng bất ngờ nàng ngã vật xuống đất. Những người cảnh giới sợ hãi đỡ nàng lên và cùng với người nhũ mẫu đang khóc nức nở đưa nàng về cung vua.
Buổi sáng tuần lễ rửa tội đã bắt đầu trên thành Ixfakhan. Thay vào tên ngoại đạo mà Apbax Sakhơ đã thể rằng sẽ dùng máu của hắn để rửa cái ngưỡng cửa đền, lại là mấy người cảnh giới mang về đây cái xác không hồn của cô gái đẹp nhất vương quốc.
Ngày hôm đó quang cảnh thành Ixfakhan thật đau