Đọc truyện Truyền thuyết hoa Hồng
Truyền thuyết hoa Hồng
Chỉ những ai đã từng bị tước mất tình yêu và tự do, và sống tù túng sau bốn bức tường phẳng lặng dù có phủ đầy vàng son nhung lụa, kẻ ấy mới có thể hiểu được nỗi buồn của kẻ nghệ nhân kia. Và nỗi đồng cảm biến thành tình yêu đã thiêu đốt lồng ngực trinh nữ, buộc cô tối tối phải nấp sau những nhà cầu dài hun hút của hoàng cung, đánh lừa lũ tuần canh, và bí mật lẻn ra vườn.
Chỉ những ai đã yêu mới hiểu: mối tình đầu xuất phát từ con tim và đối với tình yêu đầu tiên cái lý trí, cái vốn mạnh là thế, cũng đành khuất phục. Không một ai và cũng chẳng có một đạo luật nào có thể ngăn mối tình đầu. Và không có gì có thể chiến thắng được tình yêu trong tim Lâyla kể cả kinh Koran lẫn những đạo luật hà khắc của Apbax Sakhơ, kể cả tiếng nói của lòng trung thực và tự hào của người trinh nữ.
Lòng dạ bồn chồn nôn nóng, nàng ra vườn trước tiên để đón gặp người yêu. Với dáng đi nhẹ nhàng và thanh thoát tụa hồ như đôi chân nàng không hề chạm đất, nàng luớt nhanh giữa những khóm hồng như một cái bóng diệu kỳ. Cặp mắt và đôi môi của nàng ánh lên trong bóng đêm tối mờ mờ, và tấm voan quyện lấy tấm thân thanh mảnh và cân đối của nàng như một áng mây. Khi Tikhômir từ trên sợi dây dài tụt xuống tới vườn, nàng Lâyla đưa hai cánh tay đẹp như cẩm thạch ra đón chàng và lịm đi trong vòng tay của chàng.
Núp dưới những luống hồng, họ ngồi lặng lâu, hai mái đầu áp sát vào nhau và ánh mắt nói lên tất cả. Nhưng khi viên tuần đêm đi đi lại lại trên khoảng đất không một bóng người sau bức tường và thông báo đã tới giờ của những người chính giáo thì Lâyla nín thở, ôm chặt lấy người yêu và chết lặng đi vì sợ hãi.
Sau đó khi tiếng gõ đều đều của cái gậy bịt sắt đập xuống nặt đường của viên tuần đêm đã tắt dần và chỉ còn nghe văng vẳng tiếng gõ âm vang của những người tuần canh trên những đường phố bên như muốn bảo rằng bà con hãy ngủ yên, khỏi lo trộm cướp hoả hoạn bởi vì những người tuần canh như họ đang ở nơi vọng gác, thì cặp mắt đen của Lâyla lại mỉm cười. Nàng cầu xin Tikhômir hãy kể cho nàng nghe về thân thế chàng và tổ quốc xa xôi của chàng. Cô gái muốn biết nhiều tưởng như bao nhiêu cũng không đủ, về mảnh đất nơi đàn ông chỉ lấy một vợ, và đàn bà ra đường không cần che mặt, về đất nước mà ánh nắng không làm cho da người cháy bỏng, mà chỉ nhè nhẹ như vuốt ve. Nhưng khi người tuần đêm thông báo trời sắp sáng và đã đến lúc phải chia tay, thì Lâyla ôm chầm lấy người yêu và hỏi:
- Chàng có đưa thiếp về nơi quê chàng hay không? Thiếp muốn được đi bên chàng như những người vợ đi bên chồng nơi đất nước chàng !
- Anh sẽ đưa em về, nhất định thế! Chỉ cần xây xong ngôi đền, điều đầu tiên anh xin quốc vương là chuyện về em. Tikhomir trả lời và đưa tay âu yếm vuốt những bím tóc rối bời của nàng. Và khi hai làn môi đã quyện vào nhau trong một nụ hôn dài thì những nụ hồng cũng rùng mình ở trên đầu họp và mỉm cười nở hoa.
Nhưng rồi một hôm Tikhomir nhận ra rằng, những người tuần canh đã đoán biết rằng hai người vẫn gặp nhau. Bây giờ thì ngày cũng như đêm những bức tường ngăn cách vườn thượng uyển với đền thờ đều được canh phòng cẩn mật, không còn thấy những nô tì vui chơi bên các đài phun nước hay giữa các luống hồng nữa. Tikhomir hoài công nhìn xuống vườn tìm nàng Lâyla, cô gái không xuất hiện nữa, Chỉ còn nghe thấy tiếng hát của nàng vọng ra từ hoàng cung như tiếng vọng từ nơi hoang mạc xa xôi. Khi thì nghe như tiếng gọi thiết tha và khẩn khoản van nài, khi thì hốt hoảng đau buồn.
Nỗi đau của cô gái đáng yêu như xé lòng Tikhomir, và cho mãi đến tận khuya chàng vẫn chưa chịu ngừng việc mong có cớ được gần Lâyla hơn. Tiếng búa gõ liên hồi, ngôi đền mỗi ngày một cao, càng ngày càng nguy nga tráng lệ. Người thợ cả vội vã hoàn tất ngôi đền với hy vọng rằng như vậy chàng sẽ làm cho ngày vui của chàng và Lâyla tới nhanh hơn.
Một buổi sớm mai hai ngọn tháp trắng của giáo đường cháy rực lên trong ánh nắng, chọc thẳng lên bầu trời cao thăm thẳm, cao hơn hẳn các toà nhà trong hoàng cung và cả thành phố, hai ngọn tháp hùng vĩ và cân đối làm cho thành Ixfakhan càng có vẻ huyền bí và tráng lệ hơn. Nhưng khi hai mái vòm nhọn nóc mạ vàng của hai cái tháp sáng loá trên thành Ixfakhan như hai vầng mặt trời mới, thì tiếng nói của vị iman cũng vang lên ở phía trên của thành phố vang vọng như tiếng thượng đế từ chốn cao xanh thăm thẳm vọng xuống, và người ta có cảm tưởng rằng đấng Anlakhơ kêu gọi những tín đồ chánh giáo đi dự lễ cầu. Những người từ xa tới để xem ngôi đền kì quan do chàng nghệ nhân Bungari xây dựng nên