Đọc truyện Truyền thuyết hoa Hồng
Truyền thuyết hoa Hồng
Các ca sĩ đi khắp các miền đất đai và khắp các nước để loan lại ý nguyện của của Sakhơ. Khắp bốn phương ai nấy đều biết tới ý nguyện của Sakhơ. Song không một nhân tài nào dám nhận xây một ngôi đền để không có đền nào sánh kịp.
Ngày tháng trôi qua, Apbax Sakhơ bèn triệu các quan cận thần và các hoàng tử đến ông thiết triều và cũng bàn định với họ xem nên làm cách nào. Các sứ giả của sakhơ cứ đi đi về về, nhưng chẳng đem tin tức gì của các nhân tài hưởng ứng. Việc chờ đợi quá lâu đã làm cho Sakhơ đau lòng. Chiều chiều sakhơ tha thẩn dạo gót nơi hoàng cung và thường rẽ vào tư phòng của ái phi Nar. Trong cung của Apbax Sakhơ có rất nhiều cung tần mỹ nữ nhưng người được Sakhơ yêu mến nhất là nàng Nar. Nàng được yêu không chỉ vì nàng là người đàn bà xinh đẹp nhất và gắn bó với Sakhơ, mà còn bởi lẽ nàng Nar đã mang lại cho Sakhơ người con gái độc nhất là Lâyla.
Hồi xưa khi người con gái Ả Rập ấy bị Sakhơ bắt đi khỏi thành Đamax, nàng đã khóc lóc và nguyền rủa Sakhơ, nhưng rồi cách sử sự vuốt ve âu yếm của Sakhơ đã gắn bó nàng với ông, và nàng Nar cũng thấy yêu con người đang làm chủ mình. Apbax yêu người con gái là nàng Lâyla hơn cả ba chục người con trai của ông. Ở phương Đông không có một cô gái nào đẹp như nàng. Sáng sáng khi những tia nắng đầu tiên vừa tưới lên những mái vòm cung điện của Sakhơ thì giọng nói ấm áp của nàng Lâyla đã đánh thức tất cả mọi người trong cũng điện. Những khóm hồng mà giờ đây đang khoe sắc bên các đài phun nước, trên các quảng trường và trong các mảnh vườn trước nhà của thành Ixfakhan, tất cả đều lấy giống từ những khóm hồng đầu tiên do nàng trồng trong vườn thượng uyển. Những khóm hồng này do một người bán rong mang tự tổ quốc của quê ngoại của nàng đến tặng nàng. Lúc đó Lâyla còn nhỏ, nhưng ngay khi còn là một cô bé, sáng nào nàng cũng tưới nước cho hoa và dạy các thị tỳ cách chăm sóc hoa. Những khóm hồng rực rỡ cứ thế phát triển mãi ra hết khóm này đến khóm khác. Những bông hoa hồng trắng xinh xắn đã tô điểm cho khu vườn thượng uyển của Sakhơ cũng như chính sắc đẹp của nàng Lâyla đã tô điểm cho hoàng cung.
Lâyla đọc nhiều sách thánh hiền. Và nàng là một cô gái thông minh. Lâu la bao giờ cũng tìm được lời lẽ làm dịu lòng người cha đang trong cơn tức giận. Vì vậy mà Sakhơ thường gọi nàng đến gặp mình.
- Hãy nói cho cha hay, con gái của ta - và lần này Sakhơ cũng hỏi nàng - Con đã tô điểm cho cung điện của ta bằng hoa hồng và bằng chính vẻ kiều diễm của con, vậy con hãy nói cho ta hay, làm thế nào có thể xây dựng một ngôi đền có thể ngợi ca đức Anlakh trên khắp thế gian. Ngày nào cha cũng vời các hiền nhân đại sĩ ở khắp vương quốc tới nhưng vẫn chưa có được một tiếng nói nào khả dĩ thông minh. Các hiền nhân đại sĩ đã trở nên dốt nát hay các nhân tài tự ti và sợ mất đầu ?
Nàng Lâyla hơi mỉm cười trước những lời lẽ nhân từ của quốc vương rồi nàng cúi rạp mình xuống và tâu:
- Các hiền nhân đại sĩ tìm nguồn tri thức trong dân chúng đó, thưa cha. Dân dạy họ và làm cho họ trở nên thông thái, Nếu các hiền nhân cũng không thể giúp cha, thì cha hãy hỏi nhân dân xem nên làm như thế nào. Có thể dân sẽ cho cha hay ai là nhân tài và nói cho cha nên xây đền như thế nào ?
Apbax lấy làm sung sướng trước lời nhắn nhủ minh mẫn của cô con gái. Lòng ông trở nên thanh thản, ngay ngày hôm sau khắp thành Ixfakhan vang lừng tiếng trống. Sakhơ chiếu chỉ cho muôn dân toàn thành đến cung điện của người để nghị triều. Dân chúng bắt đầu kéo nhau đến cung điện của Sakhơ.
Để chứa hết binh lính, thương nhân thợ thủ công, dân cày và nô lệ đến của cả một thành phố to lớn như vậy, quảng trường dù to đến mấy cũng trở nên chật. Người ta châm chọc, đùa bỡn nhau. Cả một biển người mênh mông lúc thì im ắng, lúc thì nổi sóng và hò hét để đáp lại những đề án của những nhà thông thái lẫn những thằng ngu.
Và giữ lúc mà vua Apbax Sakhơ đã mất hết kiên nhẫn và hi vọng thì bỗng vang lên tiếng xích sắt kêu lảng xoảng. Trên đầu đám đông, giữa những người nô lệ bỗng xuất hiện một đôi tay bị xiềng :
- Hãy cho tôi tới chỗ Sakhơ! - Có tiếng người vang lên, và đám đông giãn ra tự hồ như bị một thanh kiếm lớn cắt ngang. Con người đang bước tới chỗ Sakhơ là một chàng trai cao to lực lưỡng, mang theo hai sợi xích trên đôi tay chắc nịch, chàng đã bị xiềng bằng hai sợi xích đó. Trên khuôn mặt rám nắng của chàng biểu lộ một sức mạnh không gì khuất phục, còn đôi mắt to hơi bị sưng của chàng xanh như bầu trời Ixfakhan, chàng đưa mắt nhìn khắp quảng trường chật ních