Đọc truyện Con mả con ma

Chương 3


Thái độ lạ lùng của lũ nhóc khiến Quý ròm và Tiểu Long tròn xoe mắt. Chúng càng ngạc nhiên hơn khi thấy trong đám trẻ cuống cuồng chạy như chạy giặc đó có cả thằng Lượm "phe mình".

Lượm vọt tuốt ra ngoài xa, quay lại đứng ngoắc:

- Anh Quý! Anh Tiểu Long! Chạy mau đi!

Tiểu Long khẽ liếc Quý ròm một cái rồi lững thững tiến về phía Lượm:

- Chuyện gì vậy?

Lượm dậm chân:

- Em đã bảo chạy mau sao anh với anh Quý cứ lò dò như cò phải bão thế!

Giọng điệu trách móc pha lẫn lo lắng của ông em càng khiến Tiểu Long chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Nó ngơ ngác:

- Ai đuổi mà chạy?

Lượm mặt nhăn như bị. Nó định đáp "Ma đuổi" nhưng sau khi len lét lia mắt về phía ngôi nhà hoang trên đồi, nó nghe trống ngực đập thình thịch, liền ngậm miệng làm thinh.

Lúc này Tiểu Long và Quý ròm đã ra ngoài "khu vực nguy hiểm" và đang đứng lơ láo trước mặt bọn nhóc.

Không để cho Tiểu Long kịp thắc mắc, Lượm nói ngay:

- Sao anh lại ném bóng lên đồi?

Tiểu Long quẹt mũi:

- Tao ném cành bứa mà!

- Thì ném cành bứa! - Lượm bứt tai - Nhưng cành bứa mọc trên đồi!

Tiểu Long càng ngẩn ngơ:

- Mọc trên đồi thì sao?

- Thì không được ném chứ sao! - Lượm nhún vai, ngán ngẩm - Bộ anh không nhớ những gì hôm trước em nói với anh hả?

Tiểu Long nhíu mày:

- Mày nói với tao chuyện gì đâu?

Lượm thận trọng hạ giọng, mặt lấm lét:

- Chuyện ngôi nhà hoang trên đồi ấy!

- À, tao nhớ rồi! - Tiểu Long gật gù, nó oang oang vẻ mừng rỡ như vừa tìm lại được tờ giấy bạc mấy hôm nay đánh mất - Hôm trước mày có bảo cứ đến tối thứ bảy là bọn ma hiện lên đốt đèn bày tiệc trong ngôi nhà này mà teo quên mất!

Điệu bộ hớn hở và cái giọng bô lô ba la của Tiểu Long khi nói về ngôi nhà ma khiến bọn nhóc chết điếng. Mãi một lúc, Dế Lửa mới sợ sệt lên tiếng:

- Mày không nên bô bô cái miệng như vậy!

Lượm gật đầu hùa theo:

- Thằng Dế Lửa nói đúng đó! Anh cứ hét ầm lên như vậy, "bọn họ" sẽ theo anh về đến tận nhà đấy!

- Nhưng dù không hét ầm thì thằng Tiểu Long sớm muộn gì cũng bị vặn cổ! - Thằng Hiện thấp thỏm nói - Khi nãy nó chả ném bóng lên đồi là gì!

Nghe Hiện nhắc chuyện ném bóng vừa rồi, mặt mày bọn nhóc bất giác lộ vẻ hoang mang. Giọng Lượm căng thẳng:

- Thế này thì nguy to rồi!

Vừa nói nó vừa nắm chặt tay Tiểu Long làm như ông anh nó sắp bị "bọn họ" vặn cổ tới nơi.

Vẻ nhớn nhác của bọn nhóc khiến Tiểu Long phì cười:

- Chúng vặn cổ tao thì tao vặn cổ lại chúng, lo gì!

- Mày đừng có ăn nói báng bổ như thế chứ! - Thằng Hiện nghiêm mặt, vẻ phật ý - "Song phi cước" của mày chả là cái đinh gì đối với "bọn họ" cả!

Quý ròm đứng nghe một hồi đã thấy nóng mặt. Giờ thấy thằng Hiện mở miệng chê bai tài nghệ của bạn mình, nó liền nhếch môi "xì" một tiếng:

- Ma với quỷ, tao chả tin!

Một mình Tiểu Long đắc tội với người cõi âm, Lượm đã lo sốt vó, giờ thêm Quý ròm ăn vung nói vãi chả thèm kiêng thánh tránh thần, Lượm càng quýnh. Cặp lông mày nó nhăn tít:

- Cái anh này...

- Chả anh này anh kia gì cả! - Quý ròm phẩy tay, hùng hổ - Tụi mày chỉ dựng chuyện chứ trên đời này làm quái gì có ma!

Rồi như để chứng minh cho lời nói của mình, Quý ròm quay phắt lại và đi xăm xăm lên đồi trước hàng chục gương mặt đờ ra vì kinh hoàng, sửng sốt.

Lượm thét lên:

- Này anh Quý! Quay lại đi!

Nhưng Quý ròm phớt lờ tiếng kêu hoảng hốt của Lượm. Nó nhắm gốc bứa đi băng băng.

Nhoáng một cái, Quý ròm đã vượt khỏi cây bứa và tiếp tục tiến sâu vào mớ cây cối rậm rạp, những tiếng xì xào của bọn nhóc thoáng chốc đã rơi tõm lại sau lưng.

Đi một hồi, Quý ròm đứng lại và ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Thấp thoáng sau kẽ lá là bọn nhóc bây giờ trông đã xa tít. Chúng đang túm tụm vào với nhau, đưa tay chỉ trỏ lên đồi và thì thào bàn tán với vẻ căng thẳNg và hồi hộp. Vẻ sợ sệt của bọn nhóc làm Quý ròm khoái trá. Nó mỉm một nụ cười đắc chí và cúi lom khonm mò mẫm dò tìm quả bóng Tiểu Long ném khi nãy. Mình nhặt quả bóng cầm ra thì bọn nhóc mới nể! Chứ không chúng lại tưởng mình nấp ngay đằng sau cây bứa! - Quý ròm gật gù nhủ bụng, rồi nó hí hửng nghĩ tiếp - Thằng Dế Lửa chỉ khen Tiểu Long. Nó bảo Tiểu Long là người hiệp nghĩa. Còn mình thì nó chả thèm đả động tới. Nhưng sau vụ này, hẳn nó sẽ lác mắt. Nó sẽ khen mình là người... người gì nhỉ? À, phải rồi, nó

>> Nghe truyện online Con mả con ma <<

Tới phần: 1 2 3 4 5 6