Đọc truyện Cô Gái Đến Từ Hôm Qua
Chương 5
Ba tháng hè trôi qua trong chớp mắt.
Năm đó, tôi xin vào trường Sao Mai, học chung lớp với Tiểu Li .
Ngày khai giảng, mẹ tôi dẫn tôi đến trường. Đi bên cạnh tôi là Tiểu Li . Dọc đường, nó cứ liếc trộm tôi và cười khúc khích.
Tôi cau mày :
- Cười gì cười hoài vậy ?
Nó rụt cổ, đáp :
- Anh giống như em bé.
Nói xong, nó lại nhe răng sún ra cười . Chắc nó chê tôi không dám rời mẹ lấy nửa bước ! Tôi đoán thầm như vậy và lặng lẽ rút tay khỏi tay mẹ tôi . Nhưng mẹ tôi kéo tôi lại :
- Để mẹ dẫn đi ! Xe cộ nườm nượp con không thấy sao !
Nhưng tôi vẫn kiên quyết vùng tay ra :
- Con đi một mình được mà ! Tiểu Li nó cũng đi một mình kìa !
Vừa nói tôi vừ vọt lên trước khiến mẹ tôi phải hối hả đuổi theo .
Đến trường, sau khi trao đổi với cô giáo, mẹ tôi quay lại dặn dò tôi đủ thứ. Tôi nghe câu được câu mất, đầu cứ gật lia .
Trước khi ra về, mẹ tôi còn kêu Tiểu Li lại nói :
- Cháu học ở đây lâu rồi, có gì cháu giúp đỡ bạn Thư với nghen !
Tiểu Li dạ lí nhí trong miệng nhưng trông vẻ mặt tươi hơn hớn của nó, tôi biết nó khoái cái nhiệm vụ "kềm cặp" tôi lắm.
Đợi cho mẹ tôi về rồi, tôi bảo nó :
- Mày ngon quá hén !
- Ngon gì đâu ?
- Vậy mà không ngon ! Mẹ tao bảo mày canh chừng tao !
Nó chớp mắt :
- Canh chừng đâu mà canh chừng ! Mẹ anh chỉ bảo em giúp đỡ anh thôi !
Tôi liếm môi :
- Giúp đỡ là sao ?
Tiểu Li ngẩn người ra :
- Em cũng chẳng biết.
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi gật gù :
- Tao biết rồi .
- Biết sao ? - Tiểu Li trố mắt.
Tôi hắng giọng :
- Ý của mẹ tao là hôm nào tao làm biếng chép bài mày phải chép giùm tao . Giúp đỡ là vậy đó !
Tiểu Li "xí" một tiếng :
- Ý của mẹ anh đâu phải như vậy !
Tôi khăng khăng :
- Vậy đó ! Mẹ tao chứ đâu phải mẹ mày mà mày biết !
Tiểu Li không chịu thua . Nó tuyên bố một câu "xanh dờn" khiến tôi rụng rời tay chân :
- Để chiều nay em về hỏi lại mẹ anh coi thử phải ý mẹ anh là như vậy không.
- Thôi, thôi, đừng hỏi ! - Tôi hốt hoảng ngăn chặn.
- Sao đừng hỏi ?
- Tao nói đừng hỏi là đừng hỏi ! Mày mà hỏi là tao nghỉ chơi mày ra liền !
Mỗi lần tôi tung ra đòn "nghỉ chơi", Tiểu Li đều nhanh :Dng đầu hàng. Lần này cũng vậy, nghe tôi dọa, suốt buổi học hôm đó Tiểu Li không dám nhắc đến chuyện "hỏi đi hỏi lại" thêm một lần nào nữa .
Ở trong lớp, tôi ngồi ở đầu bàn thứ hai, sát trong tường. Tiểu Li ngồi kế tôi, phía bên phải . Cạnh nó còn thêm ba đứa nữa .
Đi học đến ngày thứ ba, tôi đánh rơi mất lọ mực. Không dám nói mẹ, sợ bị mắng, tôi đành phải chấm chung lọ mực của Tiểu Li .
Có dịp được "giúp đỡ" tôi, Tiểu Li mừng lắm. Nó hào phóng đẩy lọ mực về phía tôi, dặn :
- Anh chấm nhẹ nhẹ thôi ! Chấm mạnh, rè ngòi viết hết !
Hai đứa chấm chung một thời gian, lọ mực cạn queo .
Tôi bảo Tiểu Li :
- Mày về đổ thêm nước vô đi !
Tôi bảo sao, Tiểu Li làm vậy . Hôm sau, nó đưa lọ mực khoe tôi :
- Nước đầy tràn trong này !
Tôi cầm lọ mực đưa lên tai, lắc thử. Nghe tiếng óc ách, tôi nhăn mặt, nói :
- Mày ngu quá ! Đổ nước in ít thôi ! Nước nhiều như thế này, mực nhạt thếch, làm sao viết ra chữ !
Tôi nói quả không sai . Tới giờ học, cả tôi lẫn Tiểu Li không đứa nào viết được lấy một chữ. Chấm mực y như chấm nước lã, thiệt chán !
Tôi bực mình thò ngòi viết sát đáy lọ mực, khuấy mạnh. Khi rút cây viết lên, tôi thấy một cục mực dính toòng teng ở ngòi viết. Cục mực đen thùi lùi nom giống hệt con ruồi .
Đang rầu rĩ, tôi nóng tiết bặm môi rảy mạnh một cái . Cục mực như muốn chơi xỏ tôi . Nó văng ra và hớn hở đập "bép" một phát vào giữa cuốn tập của Tiểu Li .
Bị bất ngờ, Tiểu Li giật mình kêu lên :
- Chết rồi !
Kêu xong, nó hoảng hồn lấy tay bụm miệng. Nhưng cô giáo đã nghe thấy .
- Gì vậy Tiểu Li ?
Cô hỏi và rời bàn bước xuống chỗ hai đứa tôi . Tôi xanh tái mặt mày . Tiểu Li cũng vậy . Nó ấp úng thưa :
- Dạ, không có gì ạ.
Cô giáo xoay cuốn tập của Tiểu Li lại :
- Vậy mà không có gì ! Mực ở đâu dính vô đây ?
Tiểu Li liếc tôi khiến tôi nín thở. Nhưng Tiểu Li không tố cáo tôi . Nó quay nhìn cô giáo, rụt rè đáp :
- Thưa cô, em lỡ tay làm rớt ạ.
- Từ nãy đến giờ em làm gì mà không chép bài ?
Tiểu Li cắn môi :
- Thưa cô, mực lợt quá, em