Đọc truyện Cháu của bà
Chương 5
Nhà Đỗ Lễ có bốn người. Ba nó mất sớm, hai anh em nó sống với mẹ và bà ngoại. Mẹ nó bán quần áo và các mặt hàng mỹ phẩm. Cửa hiệu mở xa nhà nên mẹ nó đi vắng từ sáng đến tối. Ban đêm, mãi mười giờ rưỡi, mười một giờ mẹ nó mới về tới nhà, hôm nào cũng mệt đừ.
Bà nó đã gần tám mươi tuổi, mắt loà, buổi tối gần như không nhìn thấy gì.
Hôm đầu tiên theo Đỗ Lễ về nhà, vừa trông thấy bà, Tiểu Long không khỏi chạnh nhớ đến ông Văn Châu. Ông của Văn Châu xem ra còn tệ hơn, cả ban ngày cũng mờ mịt.
Hôm đó, sau khi bước vào nhà, Tiểu Long đứng đực ngay cửa, không biết phải làm gì tiếp theo.
Thấy bạn phân vân, Đỗ Lễ một tay đưa lên miệng suỵt khẽ, tay kia ngoắc lia.
Hai đưa sè sẹ ngồi vào bàn, vờ lấy tập ra học.
Bà Đỗ Lễ ngồi gần giường, dỏng tai nghe ngóng một lát rồi mừng rỡ dóng tiếng hỏi:
- Cháu về đấy hở Nghĩa?
Tiểu Long quay nhìn Đỗ Lễ, thấy bạn nháy mắt ra hiệu, liền hắng giọng :
- Dạ.
- Cả tuần nay cháu đi đâu thế?
Tiểu Long lí nhí:
- Dạ, cháu lại đằng nhà bạn ôn tập
- Ôn tập thì ôn ban ngày thôi chứ? - Giọng bà đượm hờn dỗi - Sao tối cháu cũng không về?
Tiểu Long gãi đầu:
- Nhà bạn cháu xa lắm bà ạ. Buổi tối đi lại ở khu đó nguy hiểm lắm. Mẹ cháu bảo tốt nhất là ở lại.
Tiểu Long đáp lời bà nhưng mắt thì nhìn Đỗ Lễ ra ý hỏi, cứ sợ mình ăn nói có gì sơ suất.
Thấy Đỗ Lễ gật đầu liên tục tỏ vẻ hài lòng, Tiểu Long dần dần yên tâm.
Bà Đỗ Lễ lại hỏi, giọng nghi ngờ:
- Thế tối nay sao cháu lại về?
Đã bàn bạc trước với bạn, Tiểu Long bình tĩnh đáp:
- Hôm nay cháu thi xong rồi bà ạ. Thi xong thì khỏi cần ôn tập chung nữa.
- Thế từ nay cháu ở nhà luôn à?
- Vâng.
Tiểu Long lo lắng đáp, bụng không rõ bao giờ anh thằng Đỗ Lễ mới được thả ra. Nếu anh nó chẳng may bị nhốt cả năm trời, có nghĩa là suốt quãng thời gian dài đằng đẵng đó đêm nào Tiểu Long cũng phải chuồn ra khỏi nhà để đến đây làm anh thằng Đỗ Lễ.
Tiểu Long không sợ khó, cũng không sợ cực. Nó chỉ sợ gạt gẫm bà trong một thời gian dài như thế, sớm muộn gì cũng có ngày bại lộ. Hơn nữa, nó xin phép ba mẹ ra khỏi nhà một vài đêm thì được, chứ cứ đi suốt e rằng sẽ bị cấm cản.
Bà Đỗ Lễ thình lình cất giọng:
- Cháu lại đây bà bảo.
Đề nghị của bà làm Tiểu Long giật bắn. Tuy đã liệu trước tình huống này, nó cũng không khỏi thấy người run lên.
Đỗ Lễ vỗ vai bạn, ngầm trấn an.
Tiểu Long rụt rè đến ngồi nhón bên cạnh bà và khẽ ôm lấy cánh tay bà:
- Bà khoẻ không hở bà?
- Ờ, bà vẫn khỏe! - Bà vừa đáp vừa đưa tay vuốt tóc Tiểu long, dịu dàng hỏi - Cháu mới cắt tóc hở cháu?
Câu hỏi của bà khiến Tiểu Long bất giác chột dạ:
- Vâng ạ, cháu mới cắt!
Rồi nó ấp úng nói thêm, ý chừng để phân bua:
- Xưa nay cháu vẫn cắt thế này bà ạ.
- Ờ.
Bà đáp, rồi lại âu yếm rờ rẫm các khớp xương trên vai "cháu".
Tiểu Long không dám cựa quậy. Nó trân mình ngồi im, tim đập thình thịch. Tiểu Long đang hồi hộp lắm. Nó nghe người ta bảo những người thị giác kém thì xúc giác rất nhạy. Nó cứ sợ nhỡ nó có điểm gì khác với anh thằng Đỗ Lễ, bà sẽ phát giác ra.
Đối với Tiểu Long lúc này, thời gian trôi qua sao mà lâu quá đỗi. Tâm trạng của nó không khác gì tâm trạng của kẻ bị tình nghi trong một vụ án mạng, đang bị công an khám xét. Nó chỉ mong bà mau :Dng tuyên bố nó "trắng án". Nó mong bà bảo nó "Thôi, cháu đi ngủ đi!".
Đỗ Lễ cũng thấp thỏm không thua gì bạn. Nó dõi mắt theo từng cử động của bà nó, bụng thót lại.
Và cả hai đứa cùng cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe bà buột miệng tấm tắc:
- Dạo này cháu mập lên nhiều đấy!
- Dạ.
Tiểu Long mừng rỡ đáp, cố nén một tiếng thở phào.
Nhưng bà thằng Đỗ Lễ dường như không muốn Tiểu Long và Đỗ Lễ vui mừng quá sớm.
Tiểu long vừa dợm dứng dậy, bà đã níu tay nó:
- Ờ, bà quên nữa!
Tiểu Long hoảng hồn ngồi xuống:
- Gì hở bà?
Bà nghiêm trang:
- Cháu đưa bà xem cái sẹo ở cườm tay cháu tí nào. Xem bữa nay nó lớn lên hay nó bé đi!
Lần này thì cả Tiểu Long lẫn Đỗ Lễ đều tái xạm mặt.
Đỗ Lễ không biết anh Nghĩa nó có cái sẹo quỷ quái đó ở cườm tay, cũng không nghĩ bà nó lại đòi "kiểm tra" cái chi tiết oái oăm đó trên người bạn mình.
Đỗ Lễ không biết tất nhiên Tiểu Long càng mù tịt. Cườm tay nó chả có cái sẹo nào, bây giờ nó chẳng biết lấy gì để đưa ra.
Túng thế, Tiểu Long đành cúi gập người ôm lấy bụng, vờ quằn quại:
- Ôi, cháu đau bụng quá bà ơi. Cháu phải vào nhà vệ sinh đây!
Vừa nói, Tiểu Long vừa vội vàng