Đọc truyện Bồ Câu Không Đưa Thư
Nghe nhắc đến Thục, mặt Hoàng Hòa đột nhiên biến sắc, anh lúng túng như gà mắc tóc:
- Không, không... tui đâu có nói Thục...
Thấy tình hình càng lúc càng trở nên căng thẳng, rối rắm, mình lại có nguy cơ bị đưa ra làm bia đỡ đạn, Thục vội vã kéo tay Xuyến và Cúc Hương:
- Thôi, tụi mình vô lớp đi! Sắp đến giờ học rồi.
Nói xong, không cần biết Xuyến và Cúc Hương có đồng ý hay không, Thục hấp tấp kéo cả hai chạy một lèo, bỏ mặc Hoàng Hòa đang hậm hực đứng trông theo.
Nhưng đâu chỉ có Hoàng Hòa hậm hực, Xuyến và Cúc Hương bụng cũng đang tức anh ách. Vừa đi theo Thục, Cúc Hương vừa làu bàu:
- Thật tao chưa thấy ai "mặt dày" như "sư phụ" Hoàng Hòa này!
Còn Xuyến thì liếc Thục, dài giọng:
- Mày bắt đầu ca bản "thôi là hết chia ly từ đây" đi là vừa! Từ nay đừng có mà tơ tưởng đến Phong Khê Phong Khiếc gì nữa!
Biết hai bạn đang cáu, Thục chẳng nói gì, chỉ cười tủm tỉm cho qua chuyện.
Nỗi ấm ức kéo dài đến hai ngày sau. Trong thời gian đó, Hoàng Hòa luôn tìm cách tránh mặt ba cô gái. Tụi Xuyến cũng chẳng buồn liếc anh lấy một cái. Hai bên như những người không quen biết.
Đến ngày thứ ba, Phán lên. Vừa thấy bóng anh ngoài cửa lớp, Cúc Hương đã chạy vụt ra. Lòng đầy hờn giận, nó đang mong gặp người quen để xả bớt nỗi uất ức. Nhưng mắt vừa chạm miếng vải đen trước ngực Phán, Cúc Hương bỗng thấy đầu mình "nguội" hẳn đi. Nó chợt thấy sự bực dọc của mình so với nỗi mất mát của Phán thật chẳng thấm vào đâu. Và thay vì hung hăng kể tội Hoàng Hòa, giọng nó bỗng trở nên bùi ngùi:
- Bạn mới lên hả?
- Ừ, tui mới lên hồi mười giờ sáng.
Cúc Hương định nói vài lời chia buồn nhưng lại thấy câu mình định nói có vẻ khách sáo nên cứ ấp a ấp úng như đang ngậm nếp dẻo trong mồm. Thấy điệu bộ lóng nga lóng ngóng của Cúc Hương, Phán đoán ngay ra tâm trạng của người đối diện. Anh cũng chẳng muốn người khác nhắc dến nỗi đau của mình nên hỏi lảng sang chuyện khác:
- Lớp mình mấy bữa nay có gì lạ không?
- Cũng vậy thôi! À, có một chuyện.
- Chuyện gì?
- Chuyện anh chàng Phong Khê đó!
Phán sực nhớ ra:
- À, hôm trước các bạn đi gặp anh ta kết quả ra sao ?
Cúc Hương sầm mặt:
- Hắn không chịu nhận. Lại còn chê tụi này là thám tử hạng bét. Thật tức muốn nổ đom đóm mắt!
Rồi bằng một giọng tức tối, Cúc Hương lần lượt thuật lại những cuộc "đụng độ" với Hoàng Hòa trong mấy ngày qua.
Nghe xong, Phán cười:
- Muốn anh chàng Phong Khê phải "hiện nguyên hình" đâu có khó!
- Không khó ?
- Ừ, có một cách.
Cúc Hương tròn mắt:
- Cách gì vậy ?
Phán thủng thẳng:
- Hẹn gặp hắn.
- Hẹn gặp?
- Ừ.
Cúc Hương liếm môi:
- Làm sao hẹn?
- Thì cứ làm như trước nay. Đặt thư trong ngăn bàn. Nói rằng trước lúc chia tay, các bạn muốn gặp mặt hắn một lần.
Cúc Hương gật gù:
- Hay đấy! Để tui hỏi ý kiến con Xuyến!
Sau khi nghe Cúc Hương thuật lại kế hoạch của "thầy dùi" Phán củi, Xuyến tán thành ngay:
- Chắc tụi mình phải làm vậy thôi! Chẳng còn cách nào khác.
Rồi nó giục Cúc Hương:
- Mày soạn "tối hậu thư" đi!
- Ngay bây giờ ?
- Ừ, ngay bây giờ. Còn mấy hôm nữa là nghỉ hè rồi. Nếu trù trừ sẽ không kịp.
Cúc Hương lại lưỡng lự:
- Viết "văn xuôi" hay "văn vần"? Nếu làm thơ, phải kêu Phán củi!
- Khỏi! - Xuyến phẩy tay - Giờ phút này không cần phải "thơ thẩn". Cứ viết sao cho mùi mẫn, hễ đọc xong hắn phải vừa khóc vừa chạy thục mạng đi kiếm tụi mình.
Cúc Hương không thắc mắc nữa. Nó xích lại góc bàn, lặng lẽ ngồi "sáng tác".
Thục nãy giờ không nói gì, bỗng nhìn Xuyến băn khoăn:
- Rủi anh ta không trả lời thì sao?
- Chẳng sao cả! - Xuyến thản nhiên - Đây là một cách kiểm tra. Nếu không dám gặp tụi mình, hắn đích thị là Hoàng Hòa không sai một mảy. Còn nếu không phải là Hoàng Hòa, thế nào hắn cũng dẫn xác đến!
Nghe Xuyến nói vậy, tự nhiên trong lòng Thục bỗng lóe lên một tia hy vọng. Ừ, biết đâu đấy! Biết đâu Phong Khê không phải là Hoàng Hòa, mà là một người khác. Một người giống như lâu nay Thục vẫn hình dung. Nhưng ý tưởng mới mẻ đó không kéo dài được lâu. Nghĩ đến những sự kiện diễn ra trong thực tế, Thục bất giác thở dài. Căn cứ vào mối quan hệ giữa Hoàng Hòa và Hoàng Hoa, Phong Khê không thể là ai khác ngoài anh chàng lớp trưởng hào hoa. Và như vậy cuộc "hẹn hò" của bọn Thục chắc chắn sẽ bất thành. Đúng như Xuyến nói, đã lỡ chối bai bải mình không phải là Phong Khê thì chẳng có lý nào Hoàng Hòa lại chấp nhận cuộc gặp gỡ này.
Trong