Đọc truyện Bí Mật Của Tóc Tiên
Chương 3
Thợ Săn "đề pa" ngay một đường cơ điệu nghệ, hắn chỉ chịu ngừng khi ghi trên bảng mười sáu điểm. Thật đáng tiếc cho hắn, cơ đầu tiên của Thổ Phỉ tới mười bảy điểm. Trong mười bảy điểm của anh, có hai cú "đề trô", ba cú "tứ băng", năm cú "ba băng", một cú "sơn mỏng", hai cú "cua lê bắt" và bốn cú "a băng". Tuyệt nhiên Thổ Phỉ chỉ toàn chơi bi rời, nếu anh chủ trương đánh gom bi như Thợ Săn thì kết quả không phải chỉ mười bảy điểm.
Thợ Săn tái mặt. Hắn đặt cây cơ vào cái giá gỗ.
- Thôi nghỉ.
- Sao?
- Tao thua mày cả hai thứ: hút thuốc nhả vòng tròn và chơi bidạ Mày chơi từ hồi nào?
- Tao là thằng bụi đời trong xóm Chuồng Ngựa, ở xóm tao, những mơ ước của mày đều bị tụi nhóc thực hiện từ hồi mười một tuổi.
- Hoa... cũng vậy?
- Tao xin lỗi phải nói với mày thế này: nếu là con trai, Hoa đã đi một "cơ" không dưới hai mươi điểm.
- Trời đất.
Thợ Săn ngã người ra chiếc ghế dựa. Hắn rên rỉ:
- Hôm nào tao giới thiệu mày với bạn bè tao, tụi "Tứ Quái Đăng-Tông".
- Phải Tứ Quái Đăng-Tông là bốn tướng cướp trong truyện tranh Lucky Lucke không?
- Đúng, tụi nó sẽ phục mày sát đất, mày sẽ làm đại ca tụi nó thay tao...
Thổ Phỉ cười khẩy:
- Mày nói với bốn thằng bạn mày rằng: bản thân Lucky Lucke, một hiệp sĩ bắn nhanh hơn bóng mình, chưa bao giờ làm đổ máu người khác. Trong cuốn truyện mà tao từng gối đầu giường hồi nhỏ này, Lucky Lucke có một đặc điểm là chỉ bắn rơi súng đối thủ, không còng tay ai và cũng không giết ai. Khác xa mấy truyện tranh bây giờ nhiều.
Anh ngửa mặt lên trần nhà như... Lucky Lucke:
- Bây giờ con người mất dần lòng nhân ái, họ hãm hại nhau như một thú vui.
Miệng Thợ Săn méo xẹo:
- Mày không học môn đạo đức sao? Tối thiểu cũng còn lý tưởng...
- Chớ lý sự, tao cho rằng "lý tưởng" là "tưởng mình có lý".
Thổ Phỉ dí gót chân xuống điếu thuốc đánh rơi.
- Về sửa xe, hết.
Sau đây là những mẩu đối thoại còn trên đường về:
- Vụ tao đặt tên cho Hoa là Tóc Tiên, mày nhớ kín miệng, chớ hở ra trong lớp.
- Nhưng mày phải đồng ý cho tao đổi tên "Tóc Tiên giả" thành Tóc Quăn chứ?
- Đồng ý.
- Tao chưa biết gì về xóm Chuồng Ngựa, về... Tóc Quăn?
- Rồi mày sẽ biết.
- Thí dụ?
- Ba của Hoa đang điều trị bệnh ho lao ở bệnh viện Phạm Ngọc Thạch.
- Trời ơi!
Khái niệm về lúa đối với Tóc Tiên còn rất mơ hồ. "Nó là một thứ cỏ tuyệt đẹp". Cô nói với Con Mèo lúc vừa bước xuống xe buýt tuyến đường Sài Gòn - Bình Chánh. "Nhỏ biết không, hãy nhìn đám mạ xanh mơn mởn kìa, tao dám chắc nó mịn hơn bất cứ loại thân thảo nào, êm mượt như nhung". Cô nói với Con Thỏ lúc bước vào khuôn viên Trường nuôi dạy trẻ bụi đời ngoại ô thành phố. "Nhỏ biết không, chỉ vì lúa không biến thành cỏ mà biến thành hạt gạo nên các em bé cứ bụi đời vì đói, các em không thích ăn cây lúa, các em chỉ muốn nằm lăn ra cỏ lúa để vắt tay lên trán mơ mộng mà thôi". Hai cô bé chất vấn Tóc Tiên ngay:
- Vậy chứ hằng ngày mi ăn gì để sống?
- Vậy chứ có ai đồng quan điểm với nhà ngươi không?
- Vậy chứ mình đến đây vì mục đích gì: ủy lạo các em bé hay đi thưởng thức hội họa?
Ba câu hỏi đặt ra tưởng chừng hóc búa lắm nhưng đụng phải Tóc Tiên thì... dễ ợt. Cặp mắt lơ lửng giữa trời và đất của cô sáng lên, cô lại theo thói quen đưa một ngón tay suỵt khẽ lên môi:
- Này, khe khẽ nhé, tối thiểu sẽ có một em bé đồng ý với tao, cuộc đời mà cứ một cộng một là hai thì còn gì là phép lạ cơ chứ.
Nhị cô nương lẫn Tam cô nương đều thán phục Nhất cô nương loại "phép lạ đột ngột" này, nó đã xảy ra với Tóc Tiên không phải một lần, không tin thì cứ đi tìm... Thổ Phỉ mà hỏi. Bây giờ thì cùng nhau vào Trường nuôi dạy trẻ mồ côi miệt Bình Chánh này đi. Thầy Khoa và các bạn đang đợi.
Cu Tí và con Hạnh nắm hai tay Tóc Tiên lôi ra phía sau trường, chỗ mà tụi nhóc tăng gia lao động hàng ngày. Chúng lôi Tóc Tiên băng băng trên những vồng lang không có củ vì thiếu nước và phân bón. Chúng đen thui và trắng bóc. Đen thui vì nắng cháy và trắng bóc vì tâm hồn. Mắt Tóc Tiên cay cay, cô thở hổn hển.
- Tụi em đưa chị đi đâu?
- Đi thăm lúa.
- Tại sao hai em biết chị ưng đi thăm lúa?
- Vì chị là dân thành phố, dân thành phố quen sơn hào hải vị rồi, chưa quen lúa đâu!
- Trời đất, ai dạy em câu nói đầy chất văn học đó hả Hạnh?
- Cuốn truyện Hương rừng Cà Mau hồi má đọc